Tôi sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để cứu con gái mình

Lần đầu tiên nhìn thấy tờ hóa đơn viện phí, tôi đã bật cười.

Không phải vì nó buồn cười. Mà vì tôi chẳng biết phải phản ứng thế nào nữa. Tôi là một gã góa vợ, điểm tín dụng thì chạm đáy, còn con gái tôi, Keisha, thì đang nằm trên giường bệnh tại Bệnh viện Nhi Detroit với một chiếc máy hỗ trợ hô hấp.

Con bé bị dị tật van tim. Bác sĩ phẫu thuật bảo ca này có thể chữa được. Ông ta dùng từ “bình thường” những hai lần, như thể điều đó sẽ an ủi được tôi.

Rồi bên kế toán gửi hóa đơn đến.

Bảo hiểm gọi đó là “biến chứng ngoài danh mục hệ thống”. Bệnh viện gọi đó là “trách nhiệm của bệnh nhân”. Còn tôi gọi đó là một con số mà cả đời này tôi không bao giờ kiếm nổi, ngay cả khi có tăng ca tăng kíp ở nhà máy đến mức còng cả lưng.

Tôi ngồi bên giường bệnh của Keisha, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con bé và nhớ lại tất cả những câu nói ngu ngốc mà mình từng thốt ra.

“Bố sẵn sàng chặt cả cánh tay phải này vì con, con gái yêu.”

Các bậc cha mẹ thường nói những lời như thế vì họ nghĩ tình yêu là thơ ca. Không phải đâu. Tình yêu là toán học. Nó là một khoản nợ phải cân bằng.

Ba đêm sau, tôi tìm thấy thị trường đó.

Tôi sẽ không nói bằng cách nào. Việc lùng sục nó tốn nhiều công sức đến mức tôi biết mình đang làm một việc mà chẳng bao giờ có thể giải trình trước tòa. Những trang web đen. Những đường link Onion. Những diễn đàn chết. Những gã đàn ông bán thận bằng thứ tiếng Anh bồi. Những người phụ nữ rao bán trứng. Ai đó ở Toledo thì bán giác mạc.

Hầu hết các bài đăng nhìn như lừa đảo. Nhưng có những cái nhìn quá đỗi chân thật.

Rồi tôi tìm thấy một người mua ở Detroit.

Dòng thông tin rao mua rất đơn giản:

Cần tìm phân thùy gan của người lớn khỏe mạnh. Ưu tiên nhóm máu O. Thù lao cao. Phẫu thuật kín đáo. Nhận trước một nửa. Nửa còn lại sau khi cấy ghép thành công.

Tôi nhìn trân trân vào những dòng chữ đó cho đến khi mắt nhòe đi.

Gan có thể tự mọc lại. Tôi biết điều đó từ một bộ phim tài liệu nào đó, hoặc có lẽ vì tôi quá muốn tin vào điều đó nên não bộ đã tự biến nó thành sự thật. Con số bên cạnh bài đăng đủ để chi trả cho ca phẫu thuật của Keisha, tiền nằm viện, tiền thuốc men, và vẫn còn dư tiền thuê nhà trong hai tháng.

Tôi nhắn tin cho họ.

Họ yêu cầu cung cấp nhóm máu, tuổi tác, tiền sử bệnh lý, ảnh chụp gần đây và giấy tờ tùy thân. Tôi gửi tất cả trước khi bản thân kịp nhận ra đây là một ý tưởng tồi tệ.

Tin nhắn phản hồi đến chưa đầy mười phút sau.

Chấp nhận. Đã giải ngân một nửa tiền cọc. Xác nhận ví.

Khoản Bitcoin ting ting vào tài khoản của tôi sáng hôm sau. Tôi đổi đủ tiền để chuyển khoản đặt cọc cho bệnh viện. Khi người phụ nữ bên phòng kế toán gọi điện xác nhận, giọng điệu của cô ta thay đổi hẳn. Người ta đối xử với bạn khác lắm khi bạn có tiền.

Bên mua gửi địa điểm gặp mặt.

Một con hẻm nhỏ nằm cạnh đại lộ Michigan, không xa nhà ga cũ. Nửa đêm.

Tôi đã suýt quay xe đến sáu lần.

Lúc mười một giờ rưỡi, tôi hôn lên trán Keisha. Con bé đang ngủ, đôi má nhợt nhạt dưới ánh hào quang màu xanh lá từ các máy màn hình theo dõi.

“Bố lo được rồi,” tôi thì thầm.

Không khí tháng Sáu ngoài trời có cảm giác đặc quánh và bẩn thỉu. Detroit về đêm không hề trống trải. Nó dõi theo bạn từ những khung cửa sổ vỡ nát và những chiếc xe đang nổ máy chờ. Tiếng còi hú vang lên ở một nơi nào đó xa xôi. Tôi đậu xe cách con hẻm hai dãy nhà, kéo mũ trùm đầu lên và bước đi, hai tay run rẩy trong túi áo.

Con hẻm nồng nặc mùi bìa các tông ẩm ướt, mùi dầu mỡ cũ và một thứ mùi ngọt lịm đang phân hủy.

Chẳng có chiếc xe van nào cả. Không bác sĩ. Không có thùng đá giữ nhiệt.

Chỉ có một bóng người đang đứng dưới lối thoát hiểm khẩn cấp.

Ban đầu tôi nghĩ đó là một gã vô gia cư đang quấn mình trong những chiếc túi rác. Cho đến khi nó bước vào vùng ánh sáng mờ ảo phía sau một nhà hàng, và tôi nhìn thấy lớp da của nó.

Không phải một làn da. Mà là rất nhiều.

Một mảnh chắp vá từ những cánh tay, phần da bụng, da đùi và những khuôn mặt kéo căng trên một hình hài quá cao để có thể là con người. Một bên vai rộng và sẫm màu. Bên vai kia thì hẹp, trắng bệch và bị khâu lệch lạc. Lồng ngực của nó phập phồng theo từng mảng, như thể có những trái tim riêng lẻ đang tranh giành chỗ đứng bên trong. Những chiếc ống chạy dọc dưới bề mặt cơ thể nó, luồn lách như những con giun.

Những phần da mới trông hồng hào và ướt át. Những phần cũ hơn thì chảy xệ, mang màu xám xanh. Một bàn tay nhỏ nhắn, có lẽ là của phụ nữ. Một bàn tay khác thì sưng vù và thối rữa ở các đầu ngón tay.

Cái đầu của nó quay về phía tôi.

Có ba con mắt, và chẳng con nào ăn nhập với con nào.

Tôi cố bỏ chạy.

Nó lao qua con hẻm chỉ bằng một cú nhảy.

Cú cắn sập xuống cổ tôi. Không phải một cú cắn xé thịt. Mà là một cú cắn chuẩn xác. Những chiếc răng như những mũi kim trượt từ miệng nó cắm sâu vào người tôi. Sự lạnh lẽo lan dần xuống sống lưng.

Đầu gối tôi khụy xuống, nhưng tôi không ngã xuống đất. Nó đỡ lấy tôi bằng những bàn tay nhẹ nhàng.

Đó mới là phần tồi tệ nhất.

Tôi vẫn có thể nhìn. Tôi vẫn có thể nghe. Tôi có thể cảm nhận được áp lực, nhưng không hề thấy đau. Cơ thể tôi đã biến thành một vật vô tri vô giác.

Nó đặt tôi nằm xuống nền đường nhựa và rạch người tôi ra.

Nó không mang theo dụng cụ. Cơ thể nó tự mọc ra chúng. Những lưỡi dao trượt ra từ các đường rãnh ở cổ tay nó. Một chiếc ống trong suốt mở ra từ dưới xương sườn, đập nhẹ nhàng. Rồi một thứ gì đó ướt át và đầy cơ bắp trượt ra từ miệng nó — không hẳn là lưỡi, cũng không hẳn là tay — và ấn vào bụng tôi với sự chuẩn xác và cẩn trọng của một bác sĩ phẫu thuật.

Tôi muốn hét lên cầu cứu. Tôi muốn van xin nó dừng lại. Tôi muốn bảo nó rằng tôi đổi ý rồi.

Nhưng miệng tôi cứ há hốc ra, vô dụng.

Sinh vật đó làm việc cực kỳ cẩn thận.

Nó rạch một đường dưới xương sườn của tôi. Nó thọc tay vào. Tôi cảm thấy có sự co kéo, sâu hoắm và sai trái, giống như ai đó đang sắp xếp lại nội tạng của tôi như người ta bày biện đồ đạc trong phòng. Sự ấm nóng lan ra khắp bụng, nhưng máu không hề trào ra. Thứ chất lỏng mà nó tiêm vào người đã giữ cho tôi tỉnh táo. Giữ cho tôi sống sót.

Một con mắt của nó tuột ra khỏi hốc mắt và vỡ tan trên má. Nó chẳng thèm bận tâm.

Khi làm xong, nó dán miệng vết thương của tôi bằng một dải gì đó trông giống như da nhưng lại tự chuyển động được. Rồi nó cúi sát lại gần. Hơi thở của nó nồng nặc mùi tiền xu gỉ và thịt thối.

Nó thọc tay vào túi quần tôi và lấy chiếc điện thoại ra.

Nó dùng ngón tay cái của tôi để mở khóa màn hình.

Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình phát ra, được bắt chước một cách hoàn hảo:

“Cứu với! Tôi cần một xe cứu thương,” nó nói. “Có một người đàn ông đang mất máu sắp chết. Trong con hẻm gần đường Michigan và đường 14. Nhanh lên.”

Rồi nó ném điện thoại của tôi xuống và lết mình vào bóng tối, cơ thể có vẻ nặng nề hơn trước.

Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện hai ngày sau đó.

Y tá bảo tôi đã gặp may. Một người qua đường đã tìm thấy tôi. Tôi bị chấn thương nghiêm trọng, nhưng bằng cách nào đó, lượng máu mất đi lại ở mức tối thiểu. Họ hỏi tôi có nhớ được gì không.

Tôi trả lời không.

Ca phẫu thuật của Keisha được xếp lịch vào thứ Hai.

Đêm đó, trong khi một chiếc ống dẫn lưu đang cắm vào mạn sườn tôi và các sĩ quan cảnh sát đang đợi bên ngoài để hỏi thêm chuyện, điện thoại của tôi rung lên trên chiếc khay bên cạnh giường bệnh.

Một thông báo từ ví điện tử.

Khoản tiền còn lại đã được giải ngân.

Ngay bên dưới là một tin nhắn từ người mua:

Nguồn hàng rất tốt. Hãy liên hệ lại với chúng tôi nếu anh có nhu cầu tiếp tục hợp tác làm ăn.

Đáng lẽ ra tôi phải ném phăng chiếc điện thoại ra góc phòng.

Nhưng thay vào đó, tôi nhìn Keisha đang ngủ ở chiếc giường bên cạnh, con bé được sống là nhờ vào thứ mà tôi đã bán đi.

Rồi, tôi mở một trang tìm kiếm bằng bàn tay trái của mình.

Người ta vẫn có thể sống nếu chỉ có một quả thận.

Người ta vẫn có thể sống mà không cần một phần phổi.

Người ta vẫn có thể sống thiếu một con mắt.

Bởi vì một khi bạn nhận ra cơ thể mình có thể đổi thành tiền, thì mỗi một bộ phận trên người bạn nhìn đâu cũng thấy giống một tờ ngân phiếu.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *